Câu chuyện của ONATREE

 

Xin chào, ngày hôm nay của bạn thế nào?

Hà Nội những ngày này lại đang nồm ẩm trở lại, sau vài hôm vương vất cái rét nàng Bân. Mới hôm rồi còn phải lôi chiếc áo khoác vốn tưởng nên được cất tủ để thay mùa, hôm nay đã lại thấy chút khó chịu của mùa nồm lan trong không khí. “Thời tiết này có lẽ chỉ sướng mỗi gia đình nhà muỗi”, chúng mình thường đùa nhau như vậy, các bạn hãy giữ gìn nhé!

 

 

Ngày mai đã là cuối tuần rồi. Tối Thứ 6 hẳn là khoảng thời gian yêu thíchcủa nhiều người phải không?  Sẽ là dành cho gia đình, dành cho vài người bạn thân thiết, dành cho vài sở thích cá nhân hay đơn giản là cho tình yêu với chiếc giường đến khi nào thoả thích? Dù là gì đi nữa, cũng sẽ là cho những nguồn năng lượng tích cực nhất, nhỉ?

 

 

Mình có thói quen dành nhiều thời gian cuối tuần cho khoảng không gian ngoài ban công của Nhà.

Là cốc trà “nhâm nhi” cùng người bạn đời và kể cho nhau nghe vài chuyện vui buồn của tuần qua...

Là vương vãi những đất, những vỏ trứng, những hạt giống cho những chậu, những thùng xốp xanh tươi ngày sau...

Là hít hà chút mùi của cây, của đất, của gió trong thế giới của mình nơi ngoài kia là xe cộ nhà cao tầng khói bụi ồn ào ngột ngạt...

Là vài kiểu ảnh “sống ảo” thật xanh chốn riêng tư này...

Nơi đây có cây Đậu Biếc miết mải vươn mình lên khắp lưới an toàn, biến thứ mình từng nghĩ làm Nhà trở nên xấu xí hơn lại nên thơ đến lạ, xanh xanh tím tím quyện hoà.

Ngày mình dọn về ngôi nhà này, Đậu Biếc là cái cây đầu tiên mình đặt ở ban công. Ngày đó một phần vì mình yêu sắc tím, một phần vì đậu biếc nổi tiếng là loài cây dễ trồng, dễ sống, dễ phát triển, quá phù hợp với người yêu cây nhưng bận rộn như mình.

Thế mà, một tháng sau, nơi chậu cây mơn mởn lá hoa ngày mới đem về kia lại là một màu vàng ủ rũ, lá cây rụng dần, những nhành dây leo cũng khô lại và rũ xuống. Sao lại thế, mình vẫn tưới nước cho cây đều đặn, cẩn thận đến nỗi đặt hẳn lịch nhắc nhở trong chiếc điện thoại, chậu cây cũng ưu ái đặt ở nơi ánh sáng tốt nhất? Cớ sao một đậu biếc mạnh mẽ và dễ sống lại lụi dần?

Mình buồn nhiều hôm. Rồi mình tìm đủ thông tin trên internet, hỏi bạn bè, cho đến khi đọc Thông điệp của nước, đọc Cuộc cách mạng một cọng rơm, mình dừng lại nhiều chút để cảm nhận về năng lượng xung quanh hơn là vật chất. Và mình nhận ra rằng thứ mình đã từng trao đến em ấy, có thể chưa là đủ đối với em, khi ngoài kia là bầu không khí phố thị hào nhoáng mà ngột ngạt, là ánh sáng nhân tạo ngập tràn khi trời đêm buông xuống, là bụi mịn là ô nhiễm tiếng ồn khi ngày mới ló rạng,...

 Và mình thay đổi bằng cách bắt đầu một ngày mới bằng những cuộc trò chuyện đầy từ ngữ tích cực với em. Mình tưới nước với tâm thế cho đi yêu thương nhiều hơn là đơn thuần tưới nước. Mình kiên trì làm điều đó mỗi ngày, bằng một hi vọng mong manh rằng em sẽ tươi tốt trở lại. Đôi khi, mình còn đem chiếc loa nhỏ đặt trên bàn trà ngoài ban công, cùng mở những ca khúc yêu đời, cho đôi tai, cho trái tim, cho mọi giác quan được tưới đẫm nguồn năng lượng tích cực và tươi mới ấy.

Một ngày kia, Đậu Biếc bắt đầu nhú lên những mầm lá xanh non, kì diệu thay. Và nhiều năm trôi qua, màu xanh ấy vẫn chiếm trọn hơn phân nửa khoảng không gian ban công nhà mình, chưa khi nào ngưng nghỉ.

 

Những ấp ủ về ONATREE có lẽ cũng ươm mầm qua những ngày như thế.

Câu chuyện về Đậu Biếc ấy làm mình bỗng nhiên tự đặt ra câu hỏi, chính chúng ta, những con người hàng ngày được bao quanh bởi những sản phẩm công nghiệp, có khi nào cũng đang đói những nguồn năng lượng thiên nhiên tích cực? Những phụ gia, những hoá chất, len lỏi từ đồ ăn, thức uống, từ bánh xà bông rửa tay đến hương dầu gội bám lại trên tóc, ngoài cảm nhận đói no, ngoài ngon dở, ngoài những cảm nhận hợt hời trên da, có điều gì chạm vào sâu bên trong không? Khi mà chúng ta vẫn tồn tại, vẫn phát triển, nhưng ngày càng khô khan, ngay cả nụ cười cũng nhuốm màu công nghiệp?

 Ngày mình, đúng hơn là chúng mình, đi kiếm tìm những vườn dược liệu đầu tiên để gây dựng ONATREE, mình đã trăn trở nhiều hơn về những thứ tốt đẹp hơn phân bón, hơn thuốc trừ cỏ, hơn cả những cách chăm bón thông thường, để mang đến cho nơi đây nguồn năng lượng tốt nhất, phát huy dược tính tốt nhất, và những sản phẩm thiên nhiên thật sự có thể “chữa lành”, có thể đem đến những tác dụng tinh thần hơn là cảm nhận vật chất hay không?

Nhiều năm đã trôi qua, và nhiều năm tiếp theo nữa, trong cuộc hành trình này, có những câu hỏi đã có câu trả lời, có câu hỏi còn bỏ ngỏ, nhưng có lẽ chúng mình đang đi đúng đường rồi.

Thật biết ơn duyên lành đã đưa chúng ta gặp nhau, nơi này, trên con đường này. Chúc các bạn một cuối tuần tích cực, và hãy chia sẻ với chúng mình nếu bạn cũng có chung tiếng lòng với những điều tươi xanh nhé.

 

Từ đội ngũ dược sĩ của ONATREE